Trại hè thiện nguyện Đi để LỚN- Chia tay lưu luyến

Chưa có trại nào của mẹ Loan mà sống bằng cảm xúc và chỉ cảm xúc như trại này…

 

Cả buồi chiểu biểu diễn văn nghệ, tặng quà giao lưu và chung kết bóng đá min trong mồ hôi và mệt rã rời. Thế mà đêm nay, một đêm tràn ngập cảm xúc đã làm cả đại gia đình HPlink thao thức…

Không theo một tiêu chuẩn giáo dục, không kịch bản rườm rà, không o ép, kìm kẹp. Chỉ bằng những cảm xúc từ con tim, cứ thế mà tuôn chảy từ mẹ Loan đến các điều phối viên tuyệt vời của mẹ Loan. Những đệ tử cùng quan điểm sống, cùng đam mê, cùng sở thích. Sau khi phải tạm biệt các Thầy giáo, UBND xã, cả huyện ủy Hoàng Su Phì cũng chạy xe từ thị xã ngoằn nghèo vào tham gia Lễ khánh thành cùng các bạn nhỏ. Buổi tối mẹ Loan bố Dũng và mấy anh chị BTC đã phải tri ân các lãnh đạo theo đúng phong tục tập quán vùng cao, rượu trắng tuôn trào… Trí óc vẫn rất minh mẫn, vẫn tinh tường để nhìn nhận từng đứa con thân yêu, đứa nào chưa hòa đồng tập thể, đứa nào quá đà hay các vấn đề phát sinh. Chỉ còn 1 đêm nay nữa thôi là chúng ta chia tay nhau rồi, lên xe về Hà Nội lại một cuộc sống bình thường dần trôi… nhưng chuẩn bị về chưa phải là hoàn thành nhiệm vụ. Việc của mẹ Loan là phải trao tận tay các bạn nhỏ đến với bố mẹ ông bà. Vì vậy, chủ quan là điều không thể.

 

Nhưng để các con được vui vẻ, chơi đùa theo thông điệp: “ Học hết sức, chơi hết mình” vẫn được mẹ Loan tuân chỉ. Đêm chia tay vui vẻ, sôi động và nhiều tình cảm cứ kéo dài mãi, kéo dài mãi mà bọn chúng không có dấu hiệu mệt mòi hay kết thúc. Nhẩy nhót tưng bừng, chia tay thắm thiết, hát hò sôi nổi.. . Cả khoảng sân đầy trăng sao như một bức tranh cổ tích sẽ ghi dấu ấn tuyệt đẹp trong tâm hồn các con cho đến cuối cuộc đời. Cả tuần mưa đêm, vậy mà đêm nay trăng sáng, sao giăng và bầu trời trong veo đến lạ. Trải chiếu ngồi bên nhau giữa thung lũng núi rừng, giữa bên đồi, bên suối và bên ruộng bậc thang… Các con của mẹ sẽ có những kỷ niệm không thể nào quên.

 

Có cuộc chia tay nào không có nước mắt, các bạn nhỏ Nậm Khòa khóc lóc sụt sùi, các anh chị ĐPV của mẹ cũng bịn rịn từng em… Vệ sinh cá nhân xong rồi, nhưng từ 2 phòng ngủ tập thể vẫn râm ran tiếng nói cười, tiếng trêu đùa và cả những tiếng khóc.

 

Chia tay rồi, nhưng chúng ta vẫn có cơ hội gặp nhau. Vẫn có thể bên nhau trong những chặng đường dài đầy chông gai trước mắt. Đêm hôm nay, chia tay nhưng không phải là ly biệt, sẽ gặp lại nhau trong một ngày gần nhất nhé bạn thân yêu. Chỉ cần chúng ta có đam mê, có niềm tin và có trách nhiệm. Cuộc đời này sẽ luôn tươi đẹp với chúng ta.

Yêu lắm trại hè này- Hành trình ĐI ĐỂ LỚN

Chúng con đã lớn thật rồi

 

Ngày 1

– Ngày đầu tiên bỡ ngỡ

– Nhật kí ảnh ngày 1

Ngày 2

– Niềm vui của sự sẻ chia

– Nhật kí ảnh ngày 2 – trang 1

– Nhật kí ảnh ngày 2 – trang 2

– Nhật kí ảnh ngày 2 – trang 3

Ngày 3

– Ngày của sự thử thách

– Nhật kí ảnh ngày 3 – trang 1

– Nhật kí ảnh ngày 3 – trang 2

Ngày 4

– Đi để LỚN

– Nhật kí ảnh ngày 4 – trang 1

– Nhật kí ảnh ngày 4 – trang 2

– Nhật kí ảnh ngày 4 – trang 3

Ngày 5

– Chinh phục mục tiêu

– Nhật kí ảnh ngày 5

Ngày 6

– Chia tay lưu luyến

– Nhật kí ảnh ngày 6

– Thông báo đón học sinh

Ngày 7

– Trải nghiệm để lớn lên

 

No Comments

Enroll Your Words

To Top